An Nhiên nhìn bữa sáng trên tay, ngây ngẩn cả người.
Cô đương nhiên biết ai là người ở trong phòng tổng thống của khách sạn đối diện, là Hoắc Doãn Tư.
Sao không ăn bữa sáng của khách sạn năm sao mà lại gọi đồ ăn ngoài?
Bà chủ đắc ý nói: “Hoành thánh của tiệm tôi ngon có tiếng đấy.”
An Nhiên định nhờ bà chủ chuyển lại cho mình, nhưng người ta nói đưa đồ xong còn có việc bận, An Nhiên chỉ có thể xách cái túi nhỏ đi sang khách sạn đối diện.
Lễ tân ở tầng một nhìn thấy cô, cười nói: “Đưa bữa sáng cho khách ở đây ạ? Gô để ở đây đi!”
An Nhiên cũng không muốn gặp Hoắc Doãn tư.
Cô ừ một tiếng: “Phiền các cô đưa cho ngài Hoắc ở tầng cao nhất!”
Tổng Giám đốc Hoắc ở phòng Tổng thống?
Mắt cô gái lễ tân sáng rực lên, lập tức đồng ý.