Đối phương còn không cam tâm.
Thư ký Nghiêm rũ mặt cười nhạt: “Nếu như thông minh thì cô không nên khiến cho tổng giám đốc Hoắc không vui, nếu không thì không phải thất nghiệp đơn giản vậy đây, e là ngay cả thành phố B cũng ở không được.”
Nói xong chị nhìn đồng hồ, trực tiếp vào thang máy.
Thư ký mới nhìn bóng lưng của chị, có chút ngơ người cô ta không tin ảnh hưởng của An Nhiên lớn như vậy.
Tổng giám đốc Hoắc thật sự bị một người phụ nữ tổn thương đến như vậy?
Cô ta rất nhanh đã biết rồi.
Cô ta kéo hành lý, khi ở ngoài gọi xe cô ta đã nhìn thấy An Nhiên.
An Nhiên làm việc ở tiệm bữa sáng đối diện, cô ta cố ý đi qua đó, muốn nói mấy câu nhưng mới đi gần đã nhìn thấy trên cổ của An Nhiên có vết hôn, khắp người đều là vết đỏ nhàn nhạt có thể nghĩ đến tình trạng lúc đó kịch liệt như thế nào.