Nghe nói anh ấy thỉnh thoảng còn kêu thư ký An ăn cà rốt.
Cô ta ngơ người, Hoắc Doãn Tư đóng sầm cửa lại, dùng sức gần như muốn đập nát cửa nhưng vẫn không hả giận, anh ấy từ trong túi áo lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Nghiêm ở thành phố B.
Tối khuya rồi thư ký Nghiêm đã ngủ từ sớm.
Đêm khuya canh ba nhận được điện thoại của ông chủ chị không dám không nghe, vì thế lấy một trăm phần trăm tinh thần để đối phó.
Giọng nói của Hoäc Doãn Tư lạnh lùng. “Ngày mai tám giờ sáng, tôi muốn nhìn thấy chị!”
“Ngoài ra, mời thư ký An đó cút đi! Sau này tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa!”