“Tôi không miễn cưỡng, lúc trước là tôi suy nghĩ nhiều xin lỗi cô An! Từ nay về
sau hai chúng ta không nợ gì nhau, em không nợ gì tôi cũng không cần trả tám trăm nghìn... Giữa chúng ta vẫn là không gặp nhau tốt hơn!”
An Nhiên chết lặng nghe. Cô ngước mắt nhìn vào con mắt lạnh lùng của anh ấy. Đột nhiên cô phát hiện thời gian dài như vậy anh ấy chưa từng cười.
Lúc trước tuy anh ấy nghiêm khắc nhưng khi anh ấy ức hiếp cô vẫn sẽ cười, dáng vẻ của anh ấy khi cười thật sự rất đẹp.
Trong mắt An Nhiên rất nóng, rất nóng...
Cô gần như muốn mất hết tự tôn để níu giữ anh ấy, cầu xin anh ấy đừng đi, thậm chí cô còn hèn hạ muốn một đêm.