Cô muốn mời anh ấy ngồi nhưng phát hiện ở đây ngoại trừ giường thì không có nơi nào để ngồi.
Cô mím môi, thò người vào gầm giường lấy một miếng đá ra lại móc vào cái, từ trong lỗ ở tường mấy ra mấy xấp tiền, tờ nào cũng không mới trông có vẻ đã tích rất lâu.
Cô đặt những tờ tiền đó lên bàn.
Cô thấp giọng nói: “Tôi chỉ trữ được như này! Trả cho anh trước!”
Hoắc Doãn Tư yên lặng nhìn mu bàn tay của cô, không còn mượt giống như lúc trước, lúc trước cô còn sẽ bảo dưỡng tay một chút còn mang theo một chai dưỡng tay màu xanh nhạt đáng yêu bên mình, bây giờ ngay cả tiềm mua kem
dưỡng tay cũng tiết kiệm?
Cổ họng của anh ấy nghẹn lại, lại hỏi cô lần nữa: “Thật sự yêu anh ta như vậy sao?” _
“Đúng!"
An Nhiên trả lời không hề do dự, cô mơ hồ đoán ra được tâm tư của anh ấy, nhưng cô không xứng.