Đêm khuya cho đến khi da của ngón tay cô đã nhăn, lưng cũng sắp gãy mới rửa xong, cô lấy một trăm đồng bà chủ để ở góc bàn, lê cơ thể mệt mỏi từ từ rời đi.
Trước cửa tiệm cơm, đậu một chiếc xe hơi màu đen.
Hoắc Doãn Tư ngồi ở ghế lái, tay đưa ra bên ngoài cửa sổ xe, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc.
Trông rất cảnh đẹp ý vui.
An Nhiên đứng ở đó đối mặt với anh ấy ở trong xe.
Rất lâu, cô đi qua nhẹ giọng nói: “Tám trăm nghìn đó tôi sẽ trả lại cho anh!”
Hoắc Doãn Tư phủi tàn khói.
Anh ấy nhíu mày nhẹ: “Em suy nghĩ lâu như vậy chỉ là muốn nói với tôi điều này? Lắc tay đó hơn mười triệu... Nhưng mà em không cần trả, lắc tay tôi đã lấy lại vứt vào thùng rác rồi, giữa chúng ta chấm dứt!”