Cô nên quên đi.
Cô cũng quả thật quên nhanh cứ giống như một đứa trẻ ăn miếng bánh ngọt, thời gian lâu rồi mùi vị cũng sẽ nhạt đi, nhưng mà mỗi khi cô nhớ lại vân sẽ buồn bã.
Ngón tay bị thương thấm nước dơ, bắt đầu sưng lên bị đau nhói.
An Nhiên lấy tay ra.
Cô nhìn chằm chằm ngón tay thô ráp của bản thân, hơi thất thần nhưng cô ngơ người cũng không dám nhiều thời gian.
Làm xong những việc này ít nhất một giờ sáng.
Ngày mai sáu giờ cô còn phải làm việc ở tiệm bữa sáng nữa.
Cô liều mạng rửa, gần như quên đi tay đau... Trong góc tối hẹp ở tiệm cơm có một người đàn ông quyền quý đang đứng, ánh sáng âm u kéo dài hình bóng của anh ấy.