Doãn Tư liếc nhìn anh: “Sắp ôm đứa nhỏ, nên không dám hút?”
Trương Sùng Quang cười: “Chị cậu không chol”
Doãn Tư kẹp điếu thuốc, rít mạnh hai hơi, dùng ngón tay thon dài cầm nó, chậm rãi thở ra một làn khói mỏng, một lúc sau, anh ấy không khỏi mỉm cười: “Cái mùi nực nồng của tình yêu!”
Anh ấy ngồi xổm trên bồn hoa.
Liếc nhìn Trương Sùng Quang nói: “Anh biết không, thật ra khi còn nhỏ tôi rất ganh ty với anh đấy!”
“Ganh ty tôi cái gì?”
Hoắc Doãn Tư cười, nói: “Hồi còn nhỏ, anh nhìn thì như không có gì, nhưng thật ra cái gì anh cũng có! Được Bố coi trọng, được chị tôi chăm sóc... Trong nhà ngoại trừ Hoắc Kiều là được nuông chiều ra, thì có đứa nào mà không phải tiếp nhận sự giáo dục ưu tú, nhưng đồng thời cũng phải đáp ứng rất nhiều yêu cầu, nhưng Bố lại ngầm cho phép anh mỗi đêm được ngủ chung với chị tôi, anh biết không, hồi còn nhỏ tôi không được cho phép có búp bê, vậy mà anh từ nhỏ đã có một con.”