Hoắc Tây đã xem hình của người nọ, chính là người đang ở trước mặt này, anh ta tên là Tân Bá Lai.
Dáng vẻ anh ta rất đẹp trai, nghe nói năm đó anh ta cũng thi đậu một trường đại học rất tốt, sau khi khỏi bệnh thì vừa học vừa đi làm, còn về tám trăm nghìn kia thật ra vẫn còn thừa, số tiền đó đã được Tân Bá Lai đặt cọc mua một căn chung cư nhỏ.
Hoắc Tây cảm thán cho tình người.
Cô nghe nói thư ký An đã rời khỏi thành phố B, cũng đã chia tay với người đàn ông trước mặt này, ngẫm lại cuộc sống của cô ấy cũng không tốt lắm.
Thế nhưng trông người đàn ông trẻ tuổi ở trước mặt này tràn ngập hơi thở thanh xuân, không hề có dáng vẻ của một người mới bị bệnh nặng.
Càng không thể nhìn ra anh ta đã từng nhận được sự giúp đỡ của phụ nữ.
Trông anh ta rất thời thượng, niềm nở.
Có lẽ do ánh mắt của Hoắc Tây quá mức trắng trợn, hơn nữa cô vừa cao ráo lại xinh đẹp, vì thế mặc dù cô đã là vợ người khác, nhưng vẫn khiến cảm giác hư vinh đàn ông của Tân Bá Lai trỗi dậy.
Anh ta cho rằng Hoắc Tây nhìn trúng mình.