Trước khi ngủ, Hoắc Tây cứ nghĩ, tối nay sẽ không chạy thoát được.
Bình thường cô khó tính nhưng cô cũng muốn có thai sớm một chút, vì vậy sau khi Miên Miên đi ngủ, cô chủ động dịch qua khẽ ôm lấy Trương Sùng Quang từ phía sau.
“A???”
Ánh mắt Trương Sùng Quang vẫn còn đang nhìn gương mặt nhỏ nhắn của con gái, nhưng tay thì lại không nghiêm túc.
Hoắc Tây im lặng thừa nhận, cũng không cự tuyệt. Cô chỉ hy vọng tối nay không phải dài dòng như vậy.
Nhưng Trương Sùng Quang sờ một lúc, lại rút tay về, Hoắc Tay vùi mặt vào lưng anh, thấp giọng nói: “Sao vậy, mệt sao?”
Trương Sùng Quang ừ một tiếng: “Có hơi mệt!”
Hoắc Tây im lặng muốn dời về bên kia giường, nhưng mới chuyển động đã bị anh kéo lại.
Trương Sùng Quang khàn giọng nói: “Đi đâu?”