Bỗng dưng anh cúi đầu, ghé vào tai cô lẩm bẩm: “Em gọi anh một tiếng chồng ơi đi, anh bỏ qua cho em ngay.”
Sao Hoäc Tây có thể đồng ý.
Thật sự cô không gọi được.
Trương Sùng Quang càng làm mạnh hơn, mãi đến khi cô không chịu nổi, quay mặt không chịu nổi gọi một tiếng, dù giọng nói mơ hồ nhưng anh lại nghe được, thế là anh lại càng hưng phấn hơn.
Hoắc Tây đứng cạnh cửa sổ.
Không gian yên tĩnh, Miên Miên vẫn chưa ngủ dậy, Tiểu Quang rúc vào chuồng chó màu hồng, dùng đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn Hoắc Tây, biểu cảm một lời khó nói hết.
Hoắc Tây đột nhiên nhớ ra, vừa rồi lúc Trương Sùng Quang làm loạn, rất có thể con chó này đã xem hết từ đầu đến đuôi.