Sau nụ hôn sâu, Trương Sùng Quang mới nói nhỏ: “Anh đi năm ngày rồi quay lại ngay! Em chăm sóc tốt cho Miên Miên nhé.”
Hoắc Tây tựa trên chiếc gối trắng như tuyết.
Cô vốn xinh đẹp, lúc này còn có thêm một phần yếu đuối, Trương Sùng Quang lại không nhịn được hôn cô, anh thấp giọng nói: “Đúng ra tối hôm qua không nên bỏ qua cho eml”
Hoắc Tây nhỏ giọng khuyên anh nên hạn chế.
Trương Sùng Quang cười cắn môi dưới của cô: “Luật sư Hoắc, lúc trước em còn điên hơn anh đấy! Tham ăn như vậy.”
Hoắc Tây không nghe gì hết, cô đá chân anh để anh đi nhanh lên.
Anh lại kéo chân cô từ chăn ra,
Hừ nhẹ rồi làm.
Hoắc Tây cắn môi vừa ngại ngùng vừa xấu hổ lại sợ hãi, nhỡ đâu Miên Miên thức dậy thấy trường hợp như thế này, sau này bọn họ còn làm bố mẹ thế nào được nữa?