Hoắc Tây theo Trương Sùng Quang trở về từ nhà họ Hoắc.
Miên Miên đã ngủ giữa đường, hiếm khi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Hoắc Tây. không yên tâm nhẹ nhàng chạm vào mặt cô bé, may mà nhiệt độ vẫn bình thường.
“Con bé ngủ rồi à?”
Trương Sùng Quang hỏi nhẹ, sau đó chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn một chút.
Hoắc Tây gật đầu.
Nét mặt cô dịu dàng nhìn Miên Miên chăm chú, sau đó nhắc đến Hoắc Doãn Tư: “Em thấy chuyện của thư ký An đã đả kích Doãn Tư rất nhiều, nếu không với tính tình thằng bé sẽ không chịu đi xem mắt dễ dàng vậy đâu.”
Trái tim Trương Sùng Quang rung động.
Bọn họ đã sống chung lâu vậy rồi, dù ở chung cũng khá bình yên, nhưng Hoắc Tây rất ít khi bộc lộ tâm sự với anh. Đây có thể xem như lần đầu tiên, Doãn Tư là