Hoắc Doãn Tư giương mắt nhìn.
Cậu lẳng lặng nhìn Hoắc Tây chăm chú...
Hoắc Minh và Ôn Noãn cũng nhìn cậu, lát sau, Hoắc Doãn Tư nhàn nhạt nói: “Môn đăng hộ đối rất tốt! Sắp xếp đi!”
Cậu cũng không cần được vỗ về cảm xúc, chỉ là cậu nghĩ rằng, nếu lần rung động duy nhất đã không có kết quả thì cứ tìm một người phụ nữ thích hợp kết hôn đi!
Hoắc Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn thấy nặng nề, giờ phút này thật ra ông hy vọng Doãn Tư sẽ từ chối hơn.
Thằng nhóc này đồng ý sảng khoái như vậy càng chứng tỏ nó bị tổn thương sâu sắc.
Hoắc Doãn Tư không ăn nhiều, ăn xong thì trở lên phòng ngủ tầng trên.
Miên Miên rất dính cậu, cứ háo hức chạy theo sau muốn nghe cậu kể chuyện, Hoắc Doãn Tư ôm cô bé lên đùi mình rồi thờ ơ kể, nhưng một lúc sau cậu cứ nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của cô bé mà chìm vào suy nghĩ.