Một phút sau, Hoắc Doãn Tư nhận được tin nhắn. Trong đó là một cái địa chỉ thuộc một thành phố nhỏ bên cạnh thành phố B, đồng thời còn có một phần tài liệu về quá trình trưởng thành và quan hệ xã hội của An Nhiên.
Cuối cùng là một tấm ảnh chụp chung của An Nhiên và một người đàn ông gầy gò.
Trông người nọ ước chừng hai mươi ba, sắc mặt hơi tái, ánh mắt mang theo vẻ ưu buồn.
À, thì ra là tên bạn trai bị bệnh!
Cô ấy bán vòng tay cậu đưa cho tám trăm ngàn để chữa bệnh cho người nọ, Hoắc Doãn Tư cậu đây trong lòng cô ấy còn không bằng không khí.
Những sự quan tâm, những ngày chung sống, với cô ấy mà nói chẳng qua chỉ là một màn diễn.