Vậy nên, khó khăn lắm mới có một người quan tâm cô, cô liền khát vọng phần ấm áp đó, không nỡ rời xa.
Hoắc Doãn Tư một lần nữa hôn cô.
Cậu bế cô đặt lên chiếc giường nhỏ. An Nhiên có chút bất an, cô chặn vai cậu lại, giọng run run: "Hoắc Doãn Tư!"
Lần đầu tiên cô gọi cậu như vậy, rõ ràng là một chuyện to gan, nhưng giờ phút này lại tỏ ra như là chuyện đương nhiên.
Hoắc Doãn Tư quỳ gối, tay chống mép giường tay nâng chiếc cổ nhỏ xinh của cô, vừa nhẹ nhàng hôn cô vừa trấn an: "Đừng sợ. Tôi sẽ không làm gì đâu."
Thỏ nhỏ vẫn đang rất ốm, cậu cũng chỉ muốn hôn cô một chút. Nhưng An Nhiên vẫn cứ run rẩy không ngừng. Rõ ràng cô ấy vẫn chưa từng nếm trải mùi vị của đàn ông.
Hoắc Doãn Tư cũng vậy, cậu giữ mình trong sạch, ngay cả việc tìm phụ nữ giải quyết nhu cầu cũng chưa từng thử qua.