Nghe thấy giọng nói của Hoắc Doãn Tư, An Nhiên sửng sốt. Tổng Giám đốc Hoắc sao lại đến đây?
Lúc cô đang bàng hoàng, Hoắc Doãn Tư ở bên ngoài cất tiếng: "Nếu em không mở cửa, tôi sẽ đá nát cái cửa này! Dù sao thì cái cửa này cũng nát sẵn rồi."
An Nhiên đành phải chống tay ngồi dậy, đi mở cửa cho anh.
Thời khắc cánh cửa ấy mở ra, cô nhìn thấy sắc mặt của Hoắc Doãn Tư có chút phiền muộn. Nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt, cậu ngay lập tức khôi phục lại vẻ mặt cao ngạo.
"Trong nhà chật chội lắm!" An Nhiên ngập ngừng nói.
Hoắc Doãn Tư nhìn qua phía bên trong, căn gác chưa đầy 40 mét vuông này quả thực nhỏ bé đến đáng thương.
Nhưng cũng coi như sạch sẽ ngăn nắp.