Cậu ném điện thoại cho cô ấy: “Cho tôi địa chỉ cụ thế!”
An Nhiên do dự nhưng vẫn đưa cho cậu, sau đó cô ấy mở cửa xe xuống xe, khom lưng cảm ơn cậu.
Hoắc Doãn Tư nghiêng đầu, rất dè dặt gật đầu.
Chiếc Cullinan màu đen rất nhanh đã rời đi, chậm rãi biến mất trong đêm tối, ý cười của An Nhiên cũng chậm rãi biến mất.
Cô ấy ôm bụng, chậm rãi đi lên lầu.
Hành lang không có ánh đèn, cô ấy khom người, bật đèn pin điện thoại di động lên.
Leo một hồi lâu, cô ấy rốt cục cũng tới được tầng cao nhất, sau khi mở cửa, cô ấy chống đỡ rót cho mình cốc nước nóng, uống từng ngụm nhỏ, nhưng vẫn chưa giảm bớt cơn đau âm ỉ ở bụng dưới.