An Nhiên khẽ khàng khịt mũi.
Cô ấy ôm kem, đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, chậm rãi mở hộp ra.
Là sữa nguyên chất.
Nhưng khi ăn, lại không giống với bình thường,cô ấy gần như ăn từng muỗng từng muỗng một, tuyệt đối không nỡ lãng phí.
Kem rất lớn, là phần dành cho hai người.
An Nhiên ăn hết rồi.
Lúc làm thịt dê, bụng cô ấy bổng nhiên đau lên, nhịn thật lâu vẫn không nhịn được… Lê thân
thể khó chịu đi tới cửa phòng ngủ, giọng nói giống như một con cừu nhỏ: “Tổng Giám đổc Hoắc tôi không thoải mái, hôm nay có thể về trước được không!”
Hoắc Doãn Tư đang dựa vào đầu giường xem phim!
Nghe vậy giương mắt, sau đó khẽ nhíu mày: “Làm sao vậy?”
Mặt An Nhiên hơi nóng,cô ấy mơ hồ nói chỉ cần nghỉ ngơi một lát là được, nhưng làm sao có thế giấu được Hoắc Doãn Tư, cậu xuống giường xoay qua xoay lại người cô ấy một lần và rồi đã thấy vết máu sau váy cô ấy.