Hoắc Doãn Tư trừng mắt nhìn cô ây.
Sau một lúc lâu, rốt cục An Nhiên vẫn sợ: “Là tôi biến thái!”
Cấp trên tiếp tục đi về phía căn hộ, chậm rãi hỏi: “Nói xem em biến thái ở đâu nào?”
“Tôi ép Tổng Giám đốc Hoắc ăn đồ ngọt giá sáu đồng!”
“Tổng Giám đốc Hoắc không muốn ăn, tôi lại ép phải ăn, tôi biến thái!”
Hoắc Doãn Tư dừng bước.
Cô ấy ấy nhất thời không để ý, ngã vào lưng cậu, mũi nhỏ đụng đến đỏ bừng.
“A…”cô ấy đau đớn kêu lên một tiếng!
Hoắc Doãn Tư xoay người, cậu không hỏi xem cô ấy có đau không, mà chăm chú nhìn cái mũi nhỏ ửng hồng của cô ấy… Hồi lâu mới nói ra một câu khó hiểu: “Điều biến thái nhất của em không phải là ép tôi ăn, mà là nhất định phải hẹn hò với cấp trên! Đúng là biến thái!”