Hoắc Doãn Tư thấy đã có tiến triển tốt thì biết đủ mà dừng, nói với lão Triệu lái xe: “Chú Triệu, đến siêu thị đối diện chung cứ đi! chú để bọn con xuống đó rồi về nhé!”
Lão Triệu cười ha hả: “Cậu chủ gần đây chẳng về nhà ăn cơm gì cả, ỏng chủ nghe nói cậu đã có cơm ngon canh ngọt ở đây, muốn qua đây ăn ké một bữa!”
Khóe miệng Hoắc Doãn Tư hơi nhếch lên, phun ra hai chữ: “Lắm chuyện!”
Lão Triệu thật thà bật cười.
Mười phút sau, xe dừng lại ở bãi đậu xe siêu thị, lúc này An Nhiên mới nhận ra: “Tổng Giám đốc Hoắc, không phải anh bảo phải về họp online sao?”