Cậu bước thẳng đến bàn làm việc của An Nhiên, nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống: “Giờ đi ngay!”
Không những vậy, cậu còn ném áo vest trên tay cho cô rồi bước ra ngoài trước.
An Nhiên thu dọn nhanh chóng rồi đuối theo.
Hoắc Doãn Tư bước vào thang máy, nhấn nút tầng 24, sau đó liền nhìn sang chú thỏ nhỏ đang cúi đầu cạnh mình: “Em thường xuyên bị mấy người đó bắt nạt sao? Sao lại không nói cho
tôi biết?”
“Không có!”
“Không có? Vậy có cát bay vào mắt em à?”
An Nhiên ngước mắt, một lúc lâu sau mới chậm chạp nói: “Đồng nghiệp cũng chỉ là người làm việc cùng nhau thôi, lời nói của mấy cô ấy không quan trọng.”