Cô vẫn còn đứng ngây tại chỗ, Hoắc Doãn Tư đặt tài liệu trong tay xuống: “Không còn việc gì nữa thì ra ngoài đi!”
An Nhiên rời khỏi văn phòng giám đốc, sau khi đóng cửa lại, cô lấy chiếc hộp nhung từ trong túi ra, lặng lẽ nhìn thật lâu…
Đây có lẽ là đồ vật tốt nhất cô từng có trong cuộc đời mình.
Tống Giám đốc Hoắc thường cổ ý làm khó cô, nhưng cô cũng là một trong số ít người đối tốt với cô, nhưng cậu là người nho nhã dịu dàng như vậy nên An Nhiên chưa bao giờ dám tơ tưởng đến, bởi vì thế giới của hai người căn bản là hai thế giới khác nhau.
Có lẽ, khi anh cảm thấy chán ngán rồi, thì sẽ qua thôi.
Cô vần có thể giữ được công việc của mình.
Cô đấy cửa định vào văn phòng thư ký, bên trong truyền đến tiếng tám chuyện của đồng nghiệp, giọng điệu chua lét, đầy vẻ khinh thường.