Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Là thư ký An.
Hoắc Doãn Tư cúi đầu lật lật tài liệu trong tay, lạnh nhạt nói: “Vào đi!”
Sau khi An Nhiên vào văn phòng, Hoắc Doãn Tư không ngẩng đầu lên nhìn cô, chỉ nhẹ giọng giao việc: “Sô pha hơi bừa, em dọn dẹp một chút đi.”
An Nhiên gật đầu, bắt đ’âu đi dọn sô pha.
Trên chiếc ghế sô pha làm bằng da thật có mấy tờ tạp chí vương vãi và áo khoác của Tống Giám đốc Hoắc, khi cô lộn áo khoác ra lại thì một chiếc hộp nhỏ rơi ra từ trong túi áo.
Cô vừa định bỏ lại vào túi thì Hoắc Doãn Tư đã lên tiếng.
“Hàng mẫu bên đối tác tặng, cho em đấy!”
An Nhiên ngấn người, cô định từ chối theo bản năng, nhưng Hoắc Doãn Tư đã bước tới.