An Nhiên cầm bát lên ăn.
Hoắc Doãn Tư nhìn cô, lại bày ra thái độ bề trên: “Tôi còn chưa ăn mà em đã ăn rồi sao?”
An Nhiên lập tức buông chén: “Tôi gọi đồ ăn ngoài cho anh!”
Rõ ràng là đồ ăn ngoài không nằm trong thực đơn kén chọn của Tổng Giám đốc Hoắc, cậu liếc cô một cái, cầm điện thoại di động gọi một
nhà hàng đồ Tây năm sao, còn dặn người ta nhớ đem một chai vang đỏ đến đây.
Trong khi chờ đồ ăn đến, cậu ngồi xem TV, lạnh nhạt ra lệnh cho cô dọn dẹp phòng ngủ.
An Nhiên đổi giày rồi vào phòng.
Mới bước vào cô liền hơi giật mình, hóa ra nơi này có người ở, khắp nơi đều có hơi thở cuộc sống.
Trên chiếc giường lớn trắng như tuyết còn có một chiếc áo sơ mi nam cũ.
Cô nhặt lên định bỏ vào túi lớn, không ngờ ở dưới còn một chiếc quần lót màu đen.