Cậu liếc con mình, hừ nhẹ một tiếng: “Sau khi nuôi chó, mẹ con chăm con hay là chăm chó? Con hiểu chưa, sau khi nuôi chó, một nửa tình thương của mẹ sẽ dành cho chó!”
Tiếu Lục Trầm cúi đầu ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng từ bỏ ý định này.
Đương nhiên là mẹ quan trọng hơn so với chó rồi!
Lục Thước lừa gạt con trai thành công thì cảm thấy khá vừa lòng, cậu ngấng đầu nhìn đôi vợ chồng son, nở nụ cười hả hê khi thấy người khác gặp nạn: “Cậu chờ mấy đứa lâu lắm rồi đấy!”
Trương Sùng Quang vỗ vỗ Miên Miên, bảo cô bé đi chơi với Lục Trầm đi.
Cậu và Hoắc Tây cùng tiến vào đại sảnh, người trong nhà đã đến khá đ’ây đủ, Hoắc Doãn Tư và Hoắc Kiều đều đã đến, nhưng Lục u đã về thành phố c nên không đến đây.
Hoắc Tây gọi một tiếng bố mẹ, cố vờ như
không có chuyện gì cho qua chuyện.