Hoắc Tây không trả lời.
Cô ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng sờ lên gương mặt ấm áp của Miên Miên, dịu dàng gọi cô bé dậy.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, Miên Miên tỉnh dậy.
Cô bé cau mày một cái: “Mẹ, con không muốn uống thuốc!”
Hoắc Tây nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng.
Cô trấn an một lúc lâu rồi mới đố vài viên thuốc trong lọ thuốc đặt ở đầu giường ra, nhanh nhảu rót nước ấm. Mặc dù Miên Miên sợ đắng nhưng vẫn rất nghe lời, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhíu như cái bánh bao nhưng vẫn uống thuốc, uổng xong thì vùi vào lòng Hoắc Tây nhỏ giọng gọi mẹ.
Hoắc Tây vẫn luôn ôm cô bé.
Hồi lâu sau, Miên Miên bất động, Trương Sùng Quang tưởng cô bé ngủ rồi nên muốn ôm lấy.