Trương Sùng Quang bước đến trước mặt cô, nghiêng người cắn nhẹ lên chóp mũi cô.
“Anh đưa em đi!”
Hoắc Tây ngơ ngác, một lát sau cô đè giọng
nói: “Dì còn đang ở đây!”
Trương Sùng Quang không nói gì, vẫn duy trì góc độ như thế mà nhìn cô… Chia xa mấy năm, cậu rất muốn ở cạnh cô mọi nơi mọi lúc, thân thiết như thế đã tính là gì?
Đúng lúc này, điện thoại di động của Hoắc Tây đố chuông.
Là thư ký gọi cô.
Thư ký gọi điện đến là đế hỏi về chuyện tiệc mừng tối nay, Hoắc Tây nhìn ánh mắt Trương Sùng Quang rồi nhẹ giọng nói: “Tôi sẽ đến đúng giờ.”
Cô cúp điện thoại: “Tôi tự lái xe đến đó!”