Hoắc Tây hơi sửng sốt.
Thái độ của Trương Sùng Quang là chuyện mà cô không ngờ tới, cô cũng không cho rằng mới ngủ một đêm mà có thể khiến tính tình cậu thay đối nhiều như thế.
chân thành như vậy.
Hoắc Tây không thể từ chối được đề nghị này, hoặc nên nói là, cô cũng muốn cho Miên Miên một gia đình đầy đủ.
Huống chi sau này còn có thêm một đứa bé nữa.
Hồi lâu sau, Hoắc Tây khẽ “ừ” một tiếng nhỏ như muỗi kêu, đôi mắt ánh lên một lớp lệ mỏng.
Trương Sùng Quang thấy đuôi mắt ửng đỏ của cô thì quay sang liếm hôn lên nước mắt của cô: “Đừng khóc! Hoắc Tây, đừng khóc!”
“Tôi không có khóc!”
Hoắc Tây mạnh miệng rồi lại kéo chăn che kín đầu, không muốn để cho cậu thấy trò hề… Cô khó chịu, cũng chỉ có chính cô mới biết được sự thỏa hiệp của mình lúc này có bao nhiêu không cam tâm.