Hoắc Tây chẳng còn chút sức nào, cô rất muốn cứ ngủ đi như thế, nhưng cô đã đồng ý ngủ với Miên Miên, sáng mai cô gái bé nhỏ không thấy cô sẽ rất thất vọng!
Hồi láu cô cắn răng: “Tôi tự tấm!”
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Trương Sùng Quang, cô mắng cậu cầm thú rồi nhịn cơn đau xuống giường đến phòng tắm… cửa phòng tắm đóng lại, ánh mắt của Trương Sùng Quang sầm xuống.
Từ trên tủ đầu giường cậu lấy ra một điếu
thuốc lá, chậm rãi hút.
Vừa nhớ lại chuyện tình mới nãy!
Hoắc Tây đã khác trước, rõ ràng khi còn sống trong căn hộ cô không như thế, cậu nghĩ có lẽ bởi vì cậu đề cập đến Bạch Khởi, nên cô không buông bỏ được!