Con gái không có nghĩ sâu xa, nói thẳng.
Trương Sùng Quang ở phía sau lấy vali, đúng lúc nghe thây, nhưng cậu không nói gì chỉ xoa đầu nhỏ của Miên Miên: “Chú Bạch của con không sống ở thành phố B! Con chờ chú ấy trở về nhé!”
Miên Miên hơi thất vọng.
Hoắc Tây không khỏi liếc nhìn Trương Sùng Quang một cái, sau khi cậu nói dổi mặt không đối sắc, một tay xách vali một tay bế Miên Miên, bước lên lầu.
Hoắc Tây ngồi trên xe một lúc lâu rồi mới
bước xuống xe.
Buối tối đầu xuân hơi man mát.
Đèn trước cửa có chút tối tăm, người giúp việc trong nhà chào hỏi cô, cũng hỏi cô: “Bà chủ, ăn cơm được chưa ạ?”
Nhưng thật ra Hoắc Tây hơi mệt, nhưng nghĩ đến Trương Sùng Quang và Miên Miên cũng chưa ăn, cô nói: “Dọn đi ạ!”