Hoắc Tây, trước kia em không có lạnh lùng như vậy.
Hoắc Tây kéo vali bước chậm đến trước mặt cậu.
Ánh mắt sâu thẳm của Trương Sùng Quang nhìn cô chăm chú, một lát sau, cậu cầm lấy vali đi về phía bãi đổ xe.
Hoắc Tây đến bên cạnh cậu, hỏi nhỏ: “Sao anh biết chuyến bay của tôi?”
“Chỉ cần lòng muốn, kiếu gì cũng sẽ biết!”
Hoắc Tây không hỏi nữa.
Chẳng mấy chốc liền đến bên cạnh xe, lái một chiếc xe Land Rover màu đen đến, mở cốp sau xe bỏ hành lý của cô vào, lúc đóng lại hỏi cô: “Em có mua quà cho Miên Miên không?”
Hoắc Tây ngồi vào xe, lúc thắt dây an toàn mới trả lời: “Tôi mua một đôi cừu nhỏ.”
Ánh mắt của Trương Sùng Quang rơi vào chiếc nhẫn giữa ngón tay cô, giọng dịu dàng hơn: “Còn anh thì sao? Em có mua gì cho anh không?”