Cô thư ký nhỏ này đang chăm sóc cho cậu chủ.
Quần áo của Hoắc Doãn Tư chỉnh chu, không phải ngày đặc biệt gì, còn choàng khăn quàng trắng như tuyết.
Giống như không có tay, bò bít tết phải để thư ký cắt nhỏ ra.
Còn đút cho ăn!
Nếu như không phải Hoắc Tây hiếu rất rõ dáng vẻ giả vờ nghiêm túc của em trai, có lẽ sẽ cho rằng cậu rất ghét bỏ cô gái ngồi đối diện, nhưng Doãn Tư…Cậu ấy chưa bao giờ ăn cơm với người lạ.
Hơn nữa còn là gian phòng kiểu tình nhân.
Cậu ấy mắc bệnh thích sạch sẽ, rất không thích người khác đụng vào đồ vật của mình, bây giờ lại để một cô thư ký cắt bò bít tết cho cậu.
Ánh mắt cậu nhìn cô gái nhỏ, rất gì gì kia kia.
Hoắc Tây nở nụ cười nhạt.