Hoắc Tây nhẹ nhàng ôm lấy Miên Miên, nói “Trương Sùng Quang, chúng ta đừng nói nữa được không?”
Trương Sùng Quang nhìn về phía Miên Miên.
Đôi mắt to của Miên Miên ngấn nước, giống như bị dọa sợ.
Lòng cậu mềm xuống, sờ mặt cô bé: “Một lát con đi làm với bố!”
Hơn nửa ngày, Miên Miên mới leo xuống, trèo lên trên đùi của cậu…
Hoắc Tây thở phào nhẹ nhõm.
Lúc Trương Sùng Quang khởi động xe rời khỏi biệt thự, Hoắc Tây đứng ở cửa tiễn cậu, hay là nói tiễn Miên Miên.
Cô vẫy tay với Miên Miên, sau đó đóng cửa xe.
“Lái xe chậm một chút!”
Trương Sùng Quang cầm tay lái, ánh mắt sáu xa, thực ra vẫn cho rằng Hoắc Tây tránh nói về quá khứ của bọn họ, bề ngoài nhìn có vẻ cậu vẫn đang tìm cớ, nhưng thực ra là Hoắc Tây đang trốn tránh.
Cô đang tránh né lại yêu cậu lần nữa.