Bình thường da mặt Hoắc Tây dày như thế, vẫn không chịu nối, gương mặt của cô đỏ lên, nhẹ nhàng quay mặt sang chỗ khác.
“Anh mới phẫu thuật, đừng có làm bậy!”
Trương Sùng Quang khẽ cười.
Cậu nhẹ nhàng giữ lấy vòng eo của cô, khiêu vũ với cô, cũng không định nhảy nghiêm túc gì đó, chỉ ôm lấy cô.
Cả người cô chậm rãi ngã vào trong ngực cậu.
Hoắc Tây không có phản kháng, có lẽ trong đêm này, cô cũng không còn sức lực phản kháng.
Cằm của cô dựa vào vai của cậu.
Trương Sùng Quang sẽ thỉnh thoảng hôn cô, ngậm môi cô mấy giây rồi buông ra… Cậu ôm khoảng chừng nửa tiếng, cậu dừng lại, giọng nói khàn khàn.