Hoắc Tây không nhịn được khẽ nhíu mày.
Phòng ăn xa hoa dưới ánh đèn thuỷ tinh, gương mặt đẹp trai của Trương Sùng Quang không chút cảm xúc, cậu lặp lại lần nữa: “Ngồi xuống! Em ở lại với anh ăn hết bữa này!”
Hoắc Tây chậm rãi ngồi xuống.
Cò cố gượng cười, lại phát hiện có chút khó khăn.
Cuối cùng cô từ bỏ: “Miên Miên đâu?”
Trương Sùng Quang nhấp ly rượu cô đã uống còn gần nửa kia, cậu nhìn rất đẹp trai, hôm nay lại ăn mặc cầu kỳ, mọi cử chỉ tự nhiên thật sự rất đẹp mẳt.
Cậu nhìn chằm chằm vào cái ly, có lẽ là đang nhìn cô qua chiếc ly.
Cậu không để ý nói.
“Con bé Miên Miên chờ em lâu quá, vừa nãy không chịu được đã ngủ mất rồi, lúc tối uống thuốc không nghe lời lắm… vẫn luôn ‘âm ĩ muốn tìm em!”