Cô chỉ nói: “Sau này tôi sẽ trở về sớm hơn một chút!”
Nói xong, cô đấy cậu ra, vào sảnh.
Trương Sùng Quang vẫn ởtrong bóng tối, cậu chậm rãi lấy một điếu thuốc từ trong túi quần ra, đốt lấy…
Hoắc Tây bước vào phòng ăn.
Chỉ thấy một bàn đồ ăn phong phú được bày ra trong phòng ăn, đa số là món cô thích ăn.
Dường như chưa được động đến.
Đây là Trương Sùng Quang đang đợi cô sao?
Trong lòng Hoắc Tây chợt cảm thấy có chút khó chịu, cô chậm rãi ngồi xuống ghế, nhìn những món ăn nguội lạnh trên bàn kia.
Ngoài đồ ăn, còn có một hộp bằng nhung và cây nến bằng bạc.