Sau một lúc, Bạch Khởi vỗ nhẹ cô: “Chị về đi! Đừng vì tôi chị lại không vui!”
Hoắc Tây muốn nói gì đó, cậu ta không cho cô nói nữa.
Đợi đến khi cô trở về biệt thự, đã 9 giờ tối, xe dừng lại, Hoắc Tây mở cửa bước xuống xe.
Mới đi được hai bước, cô liền đụng phải một thân thể rắn chắc.
Chóp mũi của cô ngửi thấy hơi thở nam tính của người đàn ông, mùi hương này không cần hỏi cô cũng biết là của ai.
Trương Sùng Quang đỡ lấy cô.
Trong khuôn viên của biệt thự, ánh sáng hơi tối, không nhìn thấy rõ mặt của đối phương, chỉ có thế cảm giác hơi thở ấm áp của đối phương, Hoắc Tây cảm thấy như vậy quá thân mật, liền lùi lại một bước.