Sau phiên toà xét xử, cô đến bệnh viện thăm Bạch Khởi.
Cô mua bó hoa Bạch Khởi thích, lúc đi vào phòng bệnh, tinh thần của cậu ta rất tốt, dựa vào đầu giường đang lẳng lặng đọc một quyến sách, dường như là số tay nuôi dạy trẻ.
Hoắc Tây đi vào, cậu ta cũng không nhấc mắt nhìn, giống như là biết cô đến vậy.
“Chị đến rồi sao?”
Hoắc Tây lấy từ trong tủ ra một bình hoa, cắm hoa vào đó, sau đó ánh mắt từ trên cao nhìn xuống rơi vào phía trên quyển sách kia, nhàn nhạt nói: “Lúc trước không thèm nhìn qua, sao giờ lại đọc?”
Bạch Khỏi bình tĩnh ngước mắt nhìn, nhìn vào bụng dưới của cô.