Cơm cũng không ăn, ôm cô con gái lên đùi, cầm khăn tay lau đi những giọt nước mắt cho cô bé.
Miên Miên sát vào vai cậu, ra vẻ ngượng ngùng.
Hoắc Tây ở một bên không còn sức lực nào, cũng không bước qua ôm… Trương Sùng Quang nhìn cô một cái, dịu dàng nói: “Em ăn cơm trước đi! Một hồi anh sẽ lái xe đưa em đến văn phòng luật.”
Nói xong, cậu bế cô con gái nhỏ đến phòng nghỉ.
Dùng khăn ấm lau mặt, sau đó dỗ cô bé ngủ, người bố mới cũng chuấn bị sẵn quân áo ngủ cho cô con gái nhỏ ở công ty, thay bộ đồ ngủ một mảnh màu hồng phấn vô cùng thoải mái, bụng nhỏ của Miên Miên ăn đến no nê, rất hợp đi ngủ trưa.
Cô bé còn muốn ngủ với Trương Sùng Quang.
Cái đầu nhỏ muốn gối lên trên bụng của bố, cảm thấy ấm áp, dễ chịu.