Trương Sùng Quang bế Miên Miên vào trong thang máy, Hoắc Tây đi theo phía sau.
Cửa thang máy khép lại, ngăn chặn những ánh mắt tò mò của người bên ngoài.
Bước vào văn phòng Tổng Giám đốc trên tầng cao nhất, Hoắc Tây hơi giật mình, bài trí của nơi này vẫn như lúc cô rời đi, ngay cả bàn bida cô đặt lúc trước vẫn còn ở đó.
Thực ra vị trí đặt nội thất văn phòng không thay đổi.
Giống như cô vẫn còn ở đây vậy.
Trương Sùng Quang nhìn theo tầm mắt của cô, nói nhẹ nhàng: “Bình thường anh rất bận, không đánh bida! Em rảnh có thể dạy cho Miên Miên một chút, anh thấy bắp chân của con bé rất dài, anh đoán khi con bé lớn lên sẽ cao khoảng 170 cm, chơi cái này rất tốt.”
Cao đến 170 cm…
Hoắc Tây nghĩ đến bệnh của Miên Miên, lòng cô sợ hãi, vài giây sau cô nhẹ nhàng xoa đầu con gái.