“Vậy em quay về có thể nói rõ ràng với tôi, chứ không phải chọn cách quyến rũ tôi lên giường.”
Trương Sùng Quang đứng dậy.
Anh hơi nghiêng người, ngón tay thon dài khẽ giữ lấy cằm cô: “Bây giờ, đã muộn rồi!"
Anh nói xong thì lên lầu thay quần áo.
Quần áo thoải mái ở nhà đổi thành đồ vest cà vạt chỉnh chu, đặc biệt còn có cả ghim cài áo, trông rất trang trọng.
Chỉ là đi làm phẫu thuật khôi phục thôi, có cần long trọng vậy không?
Trương Sùng Quang đứng trên cầu thang, chú ý đến ánh mắt đánh giá của Hoắc Tây, anh từ trên cao nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Em cũng thay đồ đi.”
Hoắc Tây cảm thấy quần áo của mình cũng khá ổn rồi.
Áo sơ mi trắng và váy dài đến đầu gối, trông rất chuyên nghiệp, buổi chiều cô còn có phiên tòa.