Hoắc Tây cảm nhận thân thể nóng rực sau lưng mình.
Bàn tay anh đặt trên eo cô, cũng không thể làm lơ được, thân thể hai người đã trống vắng ba năm, chỉ vài lần đêm đó sao có thể thỏa mãn được.
Nhưng Hoäc Tây không muốn.
Tay anh sờ eo cô, cô không nhịn được khẽ nói: “Không phải anh thắt ống rồi sao?”
“Thắt rồi, thì không thể chạm vào em sao?”
“Còn nhớ đến Bạch Khởi sao?”
Anh hôn sau gáy cô, đắp chăn lại, mang theo hơi ấm ẩm ướt.
Nhưng tay anh thì lại thả lỏng cô ra.
Rõ ràng đã mất hứng.
Hoắc Tây yên lặng nằm đó, không lên tiếng, cô cố gắng không quan tâm đến người đàn ông sau lưng, khoảng chừng hai phút sau anh nhẹ chân nhẹ tay trở mình qua bên kia.