Dưới ánh đèn thủy tinh, Hoắc Tây khẽ rũ mắt.
Đã khá muộn rồi, cô cũng mệt, không muốn cãi nhau.
Cô lắc đầu: “Không có! Chỉ là do hành lý mang về ít thôi.”
Trương Sùng Quang nhìn cô chằm chằm.
Đột nhiên, anh đóng cảnh cửa sau lưng rồi đi về phía cô, từng bước đè cô lên †ủ quần áo.
Thân thể dán sát, anh cúi đầu. Hoắc Tây khế nghiêng mặt, cũng không phản kháng gì mạnh mẽ.
Trương Sùng Quang lại ngừng lại, anh khàn giọng nói: “Ngoan như vậy! Sợ từ chối tôi... Sợ tôi sẽ không làm chuyện kia với em sao?”