Trương Sùng Quang khẽ cười nói ra một câu, ánh mắt nhìn Hoắc Tây, nhưng giọng điệu lại có chút thờ ơ.
Bầu không khí rất kỳ lạ.
Hoắc Tây cũng không biết nên nói gì.
Miên Miên rất vui vẻ: “Mẹ cũng không ăn cà rốt sao? Nhưng mẹ nói với con, cái gì mẹ cũng ăn cải”
Trương Sùng Quang nghe con gái nói, nâng mắt nhìn Hoắc Tây, rất tự nhiên mà tiếp lời:” Ồ, mẹ cái gì cũng ăn sao?”
Anh như thể nhớ lại gì đó vậy: “Đúng, cái gì cũng ăn!”
Rõ ràng là anh đang trêu chọc, Hoắc Tây xiên một miếng cà rốt, hung hăng căn lấy.