Trương Sùng Quang cầm một xấp tài liệu lên vứt đến trước mặt cô, cho đến bây giờ anh cuối cùng anh mới tức giận: “Vì sao không nói cho tôi biết? Vì sao lựa chọn ra nước ngoài một mình nuôi con? Cho đến bây giờ, em không muốn nói sự thật, chỉ muốn lên giường với tôi, sau đó mang thai... Lỡ nhau đứa bé tiếp theo lại có vấn đề, em nên như thế nào? Tôi phải làm sao? Đứa bé phải làm sao?”
Anh từng bước ép sát: “Bạch Khởi lại có thể bên em mấy năm?”
Nói xong, lồng ngực anh phập phồng dữ dội.
Hoắc Tây cũng vậy, cả hai bởi vì cảm xúc bất chợt này mà trở tay không kịp, mắt của cô từ từ nhuốm đỏ, vốn dĩ cô không phải người mềm yếu nhưng khi đối diện với Trương Sùng Quang, cô thường xuyên lực bất tòng tâm.