Hoắc Doãn Tư nói xong, Trương Sùng Quang hơi híp mắt.
Theo như anh hiểu thì con người của Hoắc Doãn Tư là giả vờ nghiêm chỉnh nhất, sẽ không nhiều lời.
Nhưng anh ấy lại nói những lời có ẩn ý khác! Khiến cho người khác nghỉ ngờ.
Trương Sùng Quang tuy nghỉ ngờ nhưng trên mặt lại không lộ ra, chỉ nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Cậu khá là hiểu cô ấy đó!”
“Thật ngại quá! Chúng tôi là chị em ruột!” “Trương Sùng Quang, anh cũng xem như cùng chị tôi lớn lên, nếu như anh có †ám phần hiểu chị ấy thì hai người cũng không đi đến bước này như ngày hôm nay!"
“Anh cảm thấy chỉ là bởi vì anh chăm sóc Thẩm Thanh Liên sao?”
Hoắc Doãn Tư không muốn tiếp tục nói, im miệng lại.
Anh ấy nhấc tay nhìn thời gian: “Thật ngại quá, tôi đã hẹn tổng giám đốc Vương đánh golf, sắp trễ giờ rồi!”