Lúc hai người trở về biệt thự đã là bảy giờ tối, Miên Miên đã ăn tối từ sớm.
Bạch Khởi đặt đồ xuống, ăn cơm với Hoắc Tây, sau đó cậu ta tắm cho Miên Miên, kể chuyện cho cô bé.
Có một con chó tên là Tiểu Quang được đặt ở bên gối của cô bé.
Trên đầu con chó treo một túi hạt dưa, đôi mắt hé ra một đường, giống như cũng đang nghe kể chuyện.
Bạch Khởi cảm thấy con chó này tinh ranh giống như Trương Sùng Quang.
Miên Miên say sưa lắng nghe, cô bé ôm con chó nhỏ trong lòng, đôi mắt muốn nhắm nhưng lại không nhắm, có vẻ rất buồn ngủ.
Bạch Khởi đắp chăn lên cho cô bé.
Miên Miên bỗng nhiên mở mắt ra, nhẹ nhàng hỏi: “Chú kia đâu rồi? Tại sao không nhìn thấy chú ấy?”
Bạch Khởi sững sờ, cậu ta hoàn hồn lại mới nghĩ ra cô bé đang nói tới Trương Sùng Quang.
Có lẽ đây chính là tình cha con bẩm sinh.
Chung quy cô bé vẫn là giọt máu của Trương Sùng Quang, ngẫm lại cũng rất bình thường.