Trương Sùng Quang đứng trong cảnh chạng vạng nhìn bóng lưng của cô.
Một lúc sau anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn tầng ba.
Tâng ba, Bạch Khởi đứng ở ban công, cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng với xanh nhạt, cùng với chiếc quần bò cũ... Nhìn trẻ trung gọn gàng, lại cũng có chút trưởng thành và quyến rũ.
Niềm tin kiên định ban đầu của Trương Sùng Quang đã có chút lung lay.
Ít nhiều gì lúc trước anh cảm thấy Hoắc Tây yêu mình sâu đậm, nên cả đời này sẽ không yêu ai khác.
Cho dù là cô bên cạnh Bạch Khởi cũng xem như là tạm bợ.
Nhưng Bạch Khởi trong cảnh chiều hoàng hôn lại khiến người ta không rời mắt được, lại còn có một loại cảm giác trách trời thương dân,
Đối lập lại là, toàn thân Trương Sùng Quang đều là khí thế tàn bạo, tràn ngập mùi tiền.
Lần đầu tiên anh lại không tự tin như thế. Nhìn một hồi lâu anh mới mở cửa xe lên xe rồi lái xe rời khỏi... Hoắc Tây từ từ lên lầu.
Bạch Khởi nghe tiếng bước chân quay đầu lại nhìn cô, Hoắc Tây khẽ nói: "Rất thuận lợi, chỉ cần... chỉ cần tìm một cơ hội thích hợp để ở một mình."
Bạch Khởi không lên tiếng, không có người đàn ông nào không buồn cả.