"Hoắc Tây, rốt cuộc em có trái tim hay không?”
Hoắc Tây thu ánh mắt lại đồn lên khuôn mặt anh.
Trương Sùng Quang lại châm thêm điếu thuốc, sau khi anh cụp mắt xuống hít vài hơi rồi bình tĩnh nhìn về phía cô, giọng nói khàn khàn không ra làm sao cả: "Tôi... có thể... không tính toán những năm vừa qua."
Anh dùng hết tất cả tự trọng của đàn ông để thốt ra những lời này.
Ba năm trước anh có hôn ước với Hoắc Tây, mấy năm nay cô sớm tối bên nhau với Bạch Khởi, giống như với việc vợ mình theo người khác, anh không muốn suy nghĩ bọn họ có phát sinh quan hệ thân mật hay không, đã xảy ra bao nhiêu
lần, chỉ nghĩ thôi đã khiến anh không chịu đựng nổi.